Ánh ban mai phủ lên đầu tường thành phía Tây.
Lâm Thành dắt ngựa băng qua chợ Tinh Tử phường, luồn lách qua từng con ngõ nhỏ.
Miệng y ngậm một chiếc bánh dầu, ngựa quen đường cũ đi tới một con hẻm tồi tàn. Cuối hẻm là phế tích của một tiểu viện, chính là nơi ở cũ nát năm xưa của cha con Hoàng Huyên.
Lâm Thành bước vào trong, ngó nghiêng tứ phía. Đây không phải lần đầu y tới đây xem xét, tính cả lần này đã là bảy tám bận, có lẽ còn nhiều hơn số lần y đến Tầm Dương thạch quật ở Song Phong Tiêm.




